Nghiên cứu mới từ Đại học Nam Kinh phát hiện các thiên hà có thể ngừng hình thành sao từ 11 tỷ năm trước do hiện tượng tước đoạt áp suất động. Trước khi 'tắt lịm' hoàn toàn, các thiên hà này trải qua giai đoạn bùng nổ sản sinh sao dữ dội.

Vũ trụ không chỉ là nơi sinh sôi của những vì sao rực rỡ mà còn là một nghĩa địa khổng lồ của các thiên hà tắt lịm. Một nghiên cứu đột phá từ nhóm của Giáo sư Vương Đào tại Đại học Nam Kinh, được công bố trên tạp chí Nature Astronomy, đã thay đổi hoàn toàn hiểu biết của chúng ta về lịch sử vũ trụ. Kết quả cho thấy, nhiều thiên hà đã ngừng sản xuất sao mới từ khoảng 11 tỷ năm trước, sớm hơn gần 5 tỷ năm so với các mô hình lý thuyết trước đây.
Để hiểu rõ bản chất của hiện tượng này, cần làm rõ khái niệm khí lạnh. Đây chính là nguyên liệu thô thiết yếu để hình thành các ngôi sao mới. Khi một thiên hà mất đi nguồn dự trữ khí lạnh, nó sẽ rơi vào trạng thái ngừng hoạt động, hay còn gọi là thiên hà tắt lịm.
Sử dụng dữ liệu từ Kính viễn vọng James Webb và ALMA, các nhà khoa học đã quan sát cụm thiên hà CLJ1001. Họ phát hiện ra rằng, thay vì bị sáp nhập hay chịu lực thủy triều, các thiên hà này bị tước đoạt khí lạnh bởi hiện tượng tước đoạt áp suất động (ram-pressure stripping). Cụ thể:
Một phát hiện đầy kinh ngạc là các thiên hà không hề 'chết' ngay lập tức. Ngược lại, trước khi hoàn toàn tắt lịm, chúng trải qua một giai đoạn bùng nổ hình thành sao với hiệu suất cao gấp đôi so với bình thường. Các chuyên gia giải thích rằng quá trình tước đoạt áp suất động đã nén chặt phần khí lạnh còn sót lại, tạo ra áp lực cực lớn làm các đám mây khí sụp đổ và kích hoạt sự ra đời của hàng loạt ngôi sao mới.
Đây có thể được xem là 'khúc ca thiên nga' của thiên hà, một đợt bùng cháy ngắn ngủi nhưng dữ dội trước khi nguồn nhiên liệu cạn kiệt hoàn toàn. Nghiên cứu này không chỉ làm sáng tỏ quá trình tiến hóa thiên hà mà còn khẳng định rằng các cụm thiên hà ngay từ giai đoạn đầu hình thành đã có khả năng tác động mạnh mẽ đến các thành viên bên trong chúng.
Việc phát hiện ra các thiên hà tắt lịm từ thời kỳ sơ khai của vũ trụ giúp các nhà thiên văn học điều chỉnh lại các mô hình mô phỏng tiến hóa thiên hà. Điều này cho thấy môi trường xung quanh (như các cụm thiên hà mật độ cao) có vai trò quyết định đến vòng đời của các thiên thể, thay vì chỉ dựa vào các yếu tố nội tại của chính thiên hà đó.
Sự kết hợp giữa quan sát thiên văn hiện đại và phân tích lý thuyết chuyên sâu đã mở ra một chương mới trong việc hiểu về số phận của các cấu trúc vĩ mô trong vũ trụ. Chúng ta đang tiến gần hơn đến việc giải mã câu hỏi: Tại sao một số thiên hà lại trở nên già cỗi và ngừng phát triển sớm đến vậy trong một vũ trụ đang không ngừng giãn nở?
CÔNG TY TNHH THƯƠNG MẠI DỊCH VỤ HỢP THÀNH THỊNH
Showroom: 406/55 Cộng Hòa, Phường Tân Bình, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam.
Giấy CN đăng ký kinh doanh và mã số thuế: 0310583337 do sở Kế hoạch & Đầu tư thành phố Hồ Chí Minh cấp.

Vũ trụ không chỉ là nơi sinh sôi của những vì sao rực rỡ mà còn là một nghĩa địa khổng lồ của các thiên hà tắt lịm. Một nghiên cứu đột phá từ nhóm của Giáo sư Vương Đào tại Đại học Nam Kinh, được công bố trên tạp chí Nature Astronomy, đã thay đổi hoàn toàn hiểu biết của chúng ta về lịch sử vũ trụ. Kết quả cho thấy, nhiều thiên hà đã ngừng sản xuất sao mới từ khoảng 11 tỷ năm trước, sớm hơn gần 5 tỷ năm so với các mô hình lý thuyết trước đây.
Để hiểu rõ bản chất của hiện tượng này, cần làm rõ khái niệm khí lạnh. Đây chính là nguyên liệu thô thiết yếu để hình thành các ngôi sao mới. Khi một thiên hà mất đi nguồn dự trữ khí lạnh, nó sẽ rơi vào trạng thái ngừng hoạt động, hay còn gọi là thiên hà tắt lịm.
Sử dụng dữ liệu từ Kính viễn vọng James Webb và ALMA, các nhà khoa học đã quan sát cụm thiên hà CLJ1001. Họ phát hiện ra rằng, thay vì bị sáp nhập hay chịu lực thủy triều, các thiên hà này bị tước đoạt khí lạnh bởi hiện tượng tước đoạt áp suất động (ram-pressure stripping). Cụ thể:
Một phát hiện đầy kinh ngạc là các thiên hà không hề 'chết' ngay lập tức. Ngược lại, trước khi hoàn toàn tắt lịm, chúng trải qua một giai đoạn bùng nổ hình thành sao với hiệu suất cao gấp đôi so với bình thường. Các chuyên gia giải thích rằng quá trình tước đoạt áp suất động đã nén chặt phần khí lạnh còn sót lại, tạo ra áp lực cực lớn làm các đám mây khí sụp đổ và kích hoạt sự ra đời của hàng loạt ngôi sao mới.
Đây có thể được xem là 'khúc ca thiên nga' của thiên hà, một đợt bùng cháy ngắn ngủi nhưng dữ dội trước khi nguồn nhiên liệu cạn kiệt hoàn toàn. Nghiên cứu này không chỉ làm sáng tỏ quá trình tiến hóa thiên hà mà còn khẳng định rằng các cụm thiên hà ngay từ giai đoạn đầu hình thành đã có khả năng tác động mạnh mẽ đến các thành viên bên trong chúng.
Việc phát hiện ra các thiên hà tắt lịm từ thời kỳ sơ khai của vũ trụ giúp các nhà thiên văn học điều chỉnh lại các mô hình mô phỏng tiến hóa thiên hà. Điều này cho thấy môi trường xung quanh (như các cụm thiên hà mật độ cao) có vai trò quyết định đến vòng đời của các thiên thể, thay vì chỉ dựa vào các yếu tố nội tại của chính thiên hà đó.
Sự kết hợp giữa quan sát thiên văn hiện đại và phân tích lý thuyết chuyên sâu đã mở ra một chương mới trong việc hiểu về số phận của các cấu trúc vĩ mô trong vũ trụ. Chúng ta đang tiến gần hơn đến việc giải mã câu hỏi: Tại sao một số thiên hà lại trở nên già cỗi và ngừng phát triển sớm đến vậy trong một vũ trụ đang không ngừng giãn nở?