Không quân Mỹ đang khởi động dự án tên lửa AFLRW với tầm bắn 1.850 km nhằm đối phó với ưu thế tên lửa không đối không tầm xa và mạng lưới cảm biến của Trung Quốc. Đây là bước đi chiến lược nhằm bảo vệ các khí tài quan trọng và giành lại lợi thế trên không.

Không quân Mỹ vừa chính thức xác nhận việc tìm kiếm các giải pháp công nghệ từ ngành công nghiệp quốc phòng cho dự án đầy tham vọng mang tên AFLRW (Air Force Long Range Weapon). Điểm nhấn của chương trình này là yêu cầu kỹ thuật về tầm bắn tối thiểu lên tới 1.850 km, một con số vượt xa mọi loại tên lửa không đối không hiện có trên thế giới. Dự án này được kỳ vọng sẽ thiết lập một tiêu chuẩn mới trong tác chiến hiện đại.
Theo Trung tâm Quản lý Vòng đời Không quân Mỹ, dự án tập trung phát triển song song hai phiên bản vũ khí chính:

Việc phát triển AFLRW không đơn thuần là một cuộc đua vũ trang mà là phản ứng bắt buộc trước sự thay đổi cán cân quân sự tại khu vực Thái Bình Dương. Hiện nay, các đối thủ cạnh tranh như Trung Quốc đã đưa vào biên chế những dòng tên lửa tầm siêu xa như PL-17 với tầm bắn khoảng 500 km, đe dọa trực tiếp đến tính toàn vẹn của mạng lưới tác chiến Mỹ.
Sự kết hợp giữa tên lửa tầm xa và mạng lưới cảm biến tinh vi như máy bay KJ-500 và KJ-3000 của Trung Quốc đang tạo ra một "vùng cấm" đối với các máy bay hỗ trợ của Mỹ. Việc các máy bay tiếp dầu hay cảnh báo sớm như E-3 (đang dần lỗi thời) bị đe dọa khiến khả năng duy trì sự hiện diện lâu dài trên chiến trường trở nên khó khăn hơn bao giờ hết.
So với các dòng tên lửa như R-37M của Nga hay AIM-174 của Hải quân Mỹ (tầm bắn 350-400 km), AFLRW hướng tới mục tiêu kéo dài khoảng cách tấn công gấp ba lần. Điều này không chỉ giúp bảo vệ các nền tảng bay giá trị cao của Mỹ mà còn cho phép các tiêm kích như F-35 hoặc máy bay ném bom chiến lược B-21 thực hiện các nhiệm vụ áp chế đối phương mà không cần thâm nhập sâu vào lưới lửa phòng không dày đặc.

Việc tích hợp AFLRW lên các nền tảng như B-21 sẽ thay đổi hoàn toàn tư duy tác chiến. Thay vì phải đối đầu trực diện trong tầm bắn của radar đối phương, không quân Mỹ sẽ thực hiện các đòn tấn công "từ ngoài tầm với". Đây là chiến lược cốt lõi nhằm vô hiệu hóa chuỗi chỉ huy và kiểm soát của đối phương ngay từ giai đoạn đầu của cuộc xung đột.
Tuy nhiên, thách thức lớn nhất mà Mỹ đang đối mặt là sự chậm trễ trong việc nâng cấp đội bay cảnh báo sớm (E-7) và sự phức tạp của hệ thống cảm biến. AFLRW không chỉ là một tên lửa, nó là biểu tượng cho sự chuyển dịch sang kỷ nguyên tác chiến dựa trên mạng lưới (network-centric warfare), nơi khả năng phát hiện mục tiêu từ khoảng cách xa đóng vai trò quyết định thắng bại.
CÔNG TY TNHH THƯƠNG MẠI DỊCH VỤ HỢP THÀNH THỊNH
Showroom: 406/55 Cộng Hòa, Phường Tân Bình, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam.
Giấy CN đăng ký kinh doanh và mã số thuế: 0310583337 do sở Kế hoạch & Đầu tư thành phố Hồ Chí Minh cấp.

Không quân Mỹ vừa chính thức xác nhận việc tìm kiếm các giải pháp công nghệ từ ngành công nghiệp quốc phòng cho dự án đầy tham vọng mang tên AFLRW (Air Force Long Range Weapon). Điểm nhấn của chương trình này là yêu cầu kỹ thuật về tầm bắn tối thiểu lên tới 1.850 km, một con số vượt xa mọi loại tên lửa không đối không hiện có trên thế giới. Dự án này được kỳ vọng sẽ thiết lập một tiêu chuẩn mới trong tác chiến hiện đại.
Theo Trung tâm Quản lý Vòng đời Không quân Mỹ, dự án tập trung phát triển song song hai phiên bản vũ khí chính:

Việc phát triển AFLRW không đơn thuần là một cuộc đua vũ trang mà là phản ứng bắt buộc trước sự thay đổi cán cân quân sự tại khu vực Thái Bình Dương. Hiện nay, các đối thủ cạnh tranh như Trung Quốc đã đưa vào biên chế những dòng tên lửa tầm siêu xa như PL-17 với tầm bắn khoảng 500 km, đe dọa trực tiếp đến tính toàn vẹn của mạng lưới tác chiến Mỹ.
Sự kết hợp giữa tên lửa tầm xa và mạng lưới cảm biến tinh vi như máy bay KJ-500 và KJ-3000 của Trung Quốc đang tạo ra một "vùng cấm" đối với các máy bay hỗ trợ của Mỹ. Việc các máy bay tiếp dầu hay cảnh báo sớm như E-3 (đang dần lỗi thời) bị đe dọa khiến khả năng duy trì sự hiện diện lâu dài trên chiến trường trở nên khó khăn hơn bao giờ hết.
So với các dòng tên lửa như R-37M của Nga hay AIM-174 của Hải quân Mỹ (tầm bắn 350-400 km), AFLRW hướng tới mục tiêu kéo dài khoảng cách tấn công gấp ba lần. Điều này không chỉ giúp bảo vệ các nền tảng bay giá trị cao của Mỹ mà còn cho phép các tiêm kích như F-35 hoặc máy bay ném bom chiến lược B-21 thực hiện các nhiệm vụ áp chế đối phương mà không cần thâm nhập sâu vào lưới lửa phòng không dày đặc.

Việc tích hợp AFLRW lên các nền tảng như B-21 sẽ thay đổi hoàn toàn tư duy tác chiến. Thay vì phải đối đầu trực diện trong tầm bắn của radar đối phương, không quân Mỹ sẽ thực hiện các đòn tấn công "từ ngoài tầm với". Đây là chiến lược cốt lõi nhằm vô hiệu hóa chuỗi chỉ huy và kiểm soát của đối phương ngay từ giai đoạn đầu của cuộc xung đột.
Tuy nhiên, thách thức lớn nhất mà Mỹ đang đối mặt là sự chậm trễ trong việc nâng cấp đội bay cảnh báo sớm (E-7) và sự phức tạp của hệ thống cảm biến. AFLRW không chỉ là một tên lửa, nó là biểu tượng cho sự chuyển dịch sang kỷ nguyên tác chiến dựa trên mạng lưới (network-centric warfare), nơi khả năng phát hiện mục tiêu từ khoảng cách xa đóng vai trò quyết định thắng bại.